Ngày gia đình Việt Nam
CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐẾN VỚI WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS QUẾ HIỆP
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Cuốn theo chiều gió

- 0 / 0
Nguồn:
Người gửi: Đinh Thị Ngân Hà
Ngày gửi: 16h:32' 21-07-2026
Dung lượng: 5.4 MB
Số lượt tải: 0
Người gửi: Đinh Thị Ngân Hà
Ngày gửi: 16h:32' 21-07-2026
Dung lượng: 5.4 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
CUỐN THEO CHIỀU GIÓ
Tác
giả:
MARGARET
MITCHELL
Dịch
giả:
DƯƠNG
TƯỜNG
Nhà
xuất
bản
Văn
học
Hà
Nội
Năm
xuất
bản:
1988
Ebook
miễn
phí
tại
:
www.Sachvui.Com
TVE:
Đánh
máy:
cuonlen
–
coclun
–
chunhocnhoxiu
–
picicrazy
–
nemcuabe_00
–
hcm_bluerose
–
decemberlikin
–
longtit
–
kitamura
–
rabit2812
-
nhocdo2622
-
donkey_stupid92
–
Duan_vcd
Soát
chính
tả
&
chuyển
ebook:
coclun
Chỉnh
sửa
và
chế
bản
lại
ebook:
chunhocnhoxiu
TVE-4U:
CẬP
NHẬT:
Cover:
EDC
Chú
thích
thiếu:
windcity
Soát
lỗi
lại
và
làm
các
định
dạng:
epub,
mobi:
4DHN
https://thuviensach.vn
LỜI GIỚI THIỆU
V
ào
năm
thứ
ba
mươi
sáu
của
thế
kỷ
XX,
một
sự
kiện
được
ghi
lại
trong
lịch
sử
văn
học
hiện
đại
nước
Mỹ.
Đó
là
sự
ra
đời
của
một
tác
phẩm
văn
học
chẳng
những
mau
chóng
thu
phục
được
tấm
lòng
người
dân
Mỹ
mà
còn
cả
trái
tim
của
hàng
triệu
người
trên
khắp
các
lục
địa.
Tác
phẩm
ấy
mang
tên
Cuốn
theo
chiều
gió[1]
.
Chỉ
ba
tuần
sau
khi
được
xuất
bản
Cuốn
theo
chiều
gió
đã
thu
hút
ngay
sự
chú
ý
của
hơn
mười
bảy
vạn
độc
giả.
Và
liền
năm
sau
1937,
nó
được
tặng
giải
thưởng
Pulitzer,
một
giải
thưởng
được
nhiều
nhà
văn
ao
ước.
Đến
tháng
Mười
Hai
năm
1938
hơn
một
triệu
bảy
bản
đã
được
ấn
hành
tại
nước
Mỹ.
Sau
đó
đúng
một
năm
khi
bộ
phim
dựa
theo
cuốn
tiểu
thuyết
này
lần
đầu
tiên
ra
mắt
khán
giả
Mỹ,
hơn
hai
triệu
bản
Cuốn
theo
chiều
gió
đã
được
in
và
dịch
ra
mười
sáu
thứ
tiếng
khác
nhau
trên
thế
giới.
Tính
đến
năm
1962
thì
lên
tới
hơn
mười
triệu
bản
và
cuốn
sách
được
dịch
ra
hơn
ba
chục
thứ
tiếng
và
đã
được
chuyển
thể
thành
sách
cho
người
mù
đọc.
Cuốn
theo
chiều
gió
là
cuốn
tiểu
thuyết
duy
nhất
của
nữ
tác
giả
Margarett
Mitchell
.
Bà
sinh
năm
1900
tại
Atlanta
(bang
Georgia,
Mỹ)
và
cũng
qua
đời
tại
thành
phố
này
ngày
16
tháng
8
năm
1949.
Cha
bà
là
một
luật
gia
nổi
tiếng
chủ
tịch
Hội
nghiên
cứu
lịch
sử
Atlanta.
Mẹ
và
anh
Margarett
Mitchell
cũng
rất
thích
lịch
sử.
Sống
trong
một
bầu
không
khí
như
thế,
cô
bé
Margarett
ham
say
nghe
những
chuyện
kể
về
cuộc
Chiến
tranh
Ly
khai
Nam
Bắc.
Sau
khi
tốt
nghiệp
trung
học
tại
Atlanta,
Margarett
theo
học
y
khoa
tai
trường
Đại
học
Smith.
Nhưng
cái
chết
đột
ngột
của
mẹ
đã
thay
đổi
hoàn
toàn
hướng
đi
của
Margarett.
Cô
trở
về
quê
hương
sống
với
cha
và
anh.
Sau
đó
cô
bắt
đầu
nghề
báo
dưới
bút
danh
Peggy
Mitchell.
Nhưng
một
tai
nạn
đã
là
Margarett
giập
mắt
cá
và
buộc
phải
bỏ
nghề
làm
báo.
Năm
trước,
1925
cô
đã
kết
hôn
với
John.R.March,
giám
đốc
phụ
trách
quảng
cáo
cho
Công
ty
Điện
lực
Georgia.
Trước
đó
nhiều
lần
Margarett
Mitchell
đã
thử
viết
tiểu
thuyết
và
một
số
truyện
ngắn.
Nhưng
lần
nào
bản
thảo
cũng
bị
trả
lại
https://thuviensach.vn
với
một
lời
xin
lỗi
và
nhận
xét
gần
như
muôn
thuở:
"Sách
của
bà
khá
lý
thú,
nhưng
đăng
vào
lúc
này
không
thích
hợp".
Nhưng
Margarett
Mitchell
không
hề
nản
chí
mà
vẫn
kiên
trì
sáng
tác.
Cũng
vào
năm
1926
bà
bắt
tay
thật
sự
vào
cuốn
tiểu
thuyết
lịch
sử
vĩ
đại
Cuốn
theo
chiều
gió
.
Bà
đã
viết
trong
mười
năm
ròng
trong
một
tâm
trạng
gần
như
bệnh
hoạn.
Cung
cách
làm
việc
của
Margarett
Mitchell
khá
là
độc
đáo.
Chẳng
hạn
bà
đã
viết
kết
luận
trước
khi
triển
khai
cốt
truyện.
Bà
thu
thập
các
tình
tiết,
góp
nhặt
những
tư
liệu
mới,
phát
triển
tính
cách
các
nhân
vật
của
mình,
thậm
chí
sống
cuộc
sống
của
họ.
Người
ta
kể
lại
rằng,
một
đêm
Margarett
ngồi
cặm
cụi
viết
trong
căn
phòng
nhỏ
của
mình.
Bỗng
nhiên
người
nhà
nghe
thấy
tiếng
nức
nở
của
bà.
Người
ta
gõ
cửa
phòng
nhưng
Margarett
nhất
định
không
chịu
mở
cửa.
Sáng
hôm
sau,
đầu
tóc
rối
bù,
mắt
thâm
quầng
vì
qua
một
đêm
không
ngủ,
Margarett
Mitchell
hét
lên
"Melanie
đã
chết
rồi!"
Lời
nói
đó
thốt
ra
từ
trái
tim
nặng
trĩu
của
tác
giả
khóc
than
cho
số
phận
một
nhân
vật
mà
bà
vô
cùng
yêu
mến.
Nỗi
đau
khổ
tột
cùng
này,
gợi
cho
ta
nhớ
lại
tâm
trạng
của
L.Tolstoy
hay
của
G.Flaubert
trước
cái
chết
thảm
thương
của
Anna
Karenina
và
của
bà
Bovary.
Năm
1935,
H.S.Latham,
phó
giám
đốc
nhà
xuất
bản
MacMilian,
một
nhà
xuất
bản
lớn
của
Mỹ,
đến
Atlanta,
ông
đã
xem
qua
công
trình
đồ
sộ
nhưng
còn
dị
dạng
kia.
Ông
đã
ấn
định
một
thời
hạn
và
vào
mùa
xuân
năm
1936
cuốn
tiểu
thuyết
ra
đời.
Nó
đã
thu
được
một
thắng
lợi
vang
lừng.
Có
những
ngày
năm
vạn
cuốn
sách
bán
hết
tại
nước
Mỹ.
Vinh
quang
rực
rỡ
đó
không
hề
thay
đổi
bản
chất
của
Margarett
Mitchell.
Bà
vẫn
tiếp
tục
tự
do
sống
trong
ngôi
nhà
nhỏ
tại
Atlanta,
tiếp
tục
một
cuộc
sống
vô
cùng
giản
dị.
Thư
từ
và
hàng
vạn
điện
tín
của
độc
giả
tới
tấp
gửi
đến
ca
ngợi
bà.
Ngày
ngày
Margarett
Mitchell
đã
ngồi
trong
phòng
kiên
nhẫn
và
hòa
nhã
trả
lời
thư
tín
của
các
độc
giả
ngưỡng
mộ
bà.
Tuy
nhiên
bà
đã
buộc
phải
ra
mắt
công
chúng
nhân
dịp
cuốn
phim
cùng
tên
Cuốn
theo
chiều
gió
được
chiếu
lần
đầu,
vì
có
nhiều
kẻ
gian
dối
đã
mạo
danh
bà
làm
điều
xằng
bậy.
Năm
bốn
mươi
chín
tuổi,
trong
khi
cùng
chồng
đi
qua
một
đường
phố
Atlanta,
bà
bị
một
chiếc
xe
tải
đâm
phải.
Năm
ngày
sau
bà
qua
đời
giữa
muôn
vàn
thương
tiếc
của
người
thân
và
bạn
đọc.
Người
phụ
nữ
nhỏ
bé,
duyên
dáng
và
khiêm
https://thuviensach.vn
nhường
có
đôi
mắt
màu
xanh
xinh
đẹp
đó
đã
từng
nói:
"Tôi
chỉ
tìm
thấy
mình
trong
công
việc
và
tác
phẩm
mà
thôi;
còn
cái
riêng
tôi
thì
chẳng
là
gì
cả."
Các
nhà
phê
bình
văn
học
đã
viết
rất
nhiều
về
Cuốn
theo
chiều
gió
.
Đã
có
rất
nhiều
ý
kiến
đánh
giá
khác
nhau
về
tác
phẩm
văn
học
này.
Nhưng
có
một
điều
không
thể
chối
cãi
được
là
vào
bất
kì
thời
nào
nó
cũng
được
các
bạn
đọc
trẻ
tuổi
ham
thích.
Câu
chuyện
được
đặt
trong
bối
cảnh
lịch
sử
của
cuộc
chiến
tranh
Nam
Bắc
phân
tranh
giữa
một
bên
là
Miền
Bắc
công
nghiệp,
đại
diện
cho
lực
lượng
tiến
bộ
chủ
trương
thủ
tiêu
chế
độ
nông
nô,
và
một
bên
là
Miền
Nam
-
đại
diện
cho
lực
lượng
bảo
thủ
phản
động
ngoan
cố
duy
trì
chế
độ
nô
lệ
da
đen.
Nhân
vật
chủ
yếu
của
cuốn
tiểu
thuyết
hơn
một
nghìn
trang
là
Scarlett
O'Hara.
Scarlett
là
một
cô
bé
xinh
đẹp,
con
gái
một
điền
chủ
giàu
có.
Được
nuông
chiều
từ
bé,
Scarlett
rất
ngang
bướng
và
ích
kỷ,
nhưng
có
nhiều
nghị
lực.
Sau
khi
Atlanta
thất
thủ,
Scarlett
quay
về
trang
trại
của
mình
và
bắt
tay
xây
dựng
lại
từ
đầu.
Nhờ
có
tính
ngoan
cường
và
cách
suy
nghĩ
thực
tế,
Scarlett
đã
cứu
cửa
nhà
khỏi
sự
tàn
phá
của
quân
lính
tướng
Sherman.
Những
khó
khăn
khủng
khiếp
do
cuộc
chiến
tranh
tàn
khốc
gây
ra
đã
rèn
luyện
tính
cách
của
Scarlett
nên
đến
cuối
chiến
tranh
nàng
đã
trở
thành
một
con
người
hoàn
toàn
khác
hẳn.
Song
song
với
Scarlett
là
một
nhân
vật
rất
điển
hình;
Rhett
Butler,
một
con
người
hết
sức
thực
dụng
và
mưu
trí.
Rhett
Butler
đã
lợi
dụng
chiến
tranh
và
phong
tỏa
để
thực
hiện
nhiều
vụ
áp
phe
lớn
mang
lại
cho
y
rất
nhiều
lợi
nhuận.
Scarlett
và
Rhett
hợp
nhau
ở
rất
nhiều
điểm,
nhưng
vì
kiêu
căng
và
ngộ
nhận
Scarlett
đã
cự
tuyệt
tình
yêu,
mãi
đến
cuối
cùng
sau
khi
đã
chia
tay
với
Rhett,
nàng
mới
nhận
thức
sâu
sắc
rằng
chính
Rhett
mới
là
người
yêu
lý
tưởng
của
mình.
Trong
khi
đó
suốt
bao
nhiêu
năm
ròng
nàng
vẫn
tưởng
mình
yêu
Ashley
Wilkes,
chồng
Melanie.
...
Tuy
là
nhân
vật
thứ
yếu,
Melanie
và
Ashley
đã
để
lại
một
ấn
tượng
khá
sâu
sắc
trong
lòng
người
đọc.
Melanie
gợi
nhớ
lại
cho
ta
hình
ảnh
của
Agnes
dịu
hiền
trong
David
Copperfield
của
Dickens.
Nhưng
người
con
gái
yếu
đuối
đôn
hậu
kia
trong
giây
phút
quyết
liệt
đã
dám
nổ
súng
vào
kẻ
thù
để
cứu
bạn.
Còn
Ashley
thì
quả
là
một
nhân
vật
đầy
mâu
thuẫn.
Phải
chăng
đó
là
một
kẻ
hèn
nhát,
thiếu
nghị
lực
và
quyết
đoán,
một
vai
trò
tẻ
https://thuviensach.vn
nhạt
tầm
thường?
Tuy
nhiên
khi
đi
sâu
tìm
hiểu
tâm
tư
tình
cảm
của
con
người
hào
hoa
phong
nhã
đó,
ta
sẽ
thấy
cảm
thông
với
chàng
thanh
niên
dũng
cảm,
hăm
hở
lên
đường
ra
trận
nhưng
hoàn
toàn
vỡ
mộng
sau
thảm
hại
ở
Appomattox.
Câu
chuyện
thực
ra
không
có
gì
là
phức
tạp,
rắc
rối
cả.
Mọi
tình
tiết
đều
diễn
ra
rất
logic,
ít
mang
tính
kịch
cao.
Nhưng
xoay
quanh
những
tình
tiết
không
mấy
li
kì
đó
Margarett
Mitchell
đã
khắc
họa
nên
những
nhân
vật
hết
sức
điển
hình,
tiêu
biểu
cho
những
cá
tính
và
những
quan
niệm
riêng
biệt,
độc
đáo.
Điều
này
cắt
nghĩa
tại
sao
Cuốn
theo
chiều
gió
được
sự
hưởng
ứng
mạnh
mẽ
và
mau
lẹ
của
độc
giả
trong
và
ngoài
nước
Mỹ.
Dĩ
nhiên
ta
không
thể
phủ
nhận
là
bộ
phim
phát
hành
năm
1939
đã
góp
phần
không
nhỏ
vào
hành
công
to
lớn
và
lâu
dài
của
cuốn
sách.
Hơn
năm
mươi
năm
đã
qua
từ
ngày
Cuốn
theo
chiều
gió
xuất
hiện
trên
văn
đàn
thế
giới.
Bao
nhiêu
cuộc
chiến
tranh
đã
xảy
ra
trên
hành
tinh
chúng
ta,
phi
nghĩa
cũng
như
chính
nghĩa.
Bao
nhiêu
thế
hệ
độc
giả
đã
say
sưa
đọc
và
xem
Cuốn
theo
chiều
gió.
Những
thế
hệ
tương
lai
sẽ
tiếp
tục
say
mê
Cuốn
theo
chiều
gió
.
Vì
cuốn
tiểu
thuyết
lớn
của
Margarett
Mitchell
đã
khơi
dậy
trong
lòng
các
thế
hệ
độc
giả
khác
nhau
tình
yêu
quê
hương
xứ
sở,
tình
thương
đồng
đội.
Nó
đã
tiếp
thêm
nghị
lực
và
kiên
nhẫn
để
vượt
qua
mọi
đau
thương
gian
khổ
mà
chiến
tranh
mang
lại
cho
con
người.
Và
quan
trọng
nhất
là
nó
đã
dựng
được
những
nhân
vật
điển
hình
khó
lòng
quên
được.
Vì
thế
mặc
dù
Cuốn
theo
chiều
gió
còn
nhiều
thiếu
sót
về
mặt
quan
điểm
lịch
sử,
mặc
dù
những
sai
lầm
nghiêm
trọng
trong
nhận
thức
đối
với
bọn
ba
K[2]
,
chúng
ta
không
thể
phủ
nhận
cống
hiến
của
Margarett
Mitchell
đối
với
kho
tàng
văn
học
thế
giới.
Mấy
chục
năm
qua,
ở
Việt
Nam
đã
dịch
và
xuất
bản
hơn
một
lần
Cuốn
theo
chiều
gió
.
Với
lần
xuất
bản
này
chúng
tôi
hy
vọng
đáp
ứng
lòng
mong
đợi
của
độc
giả.
TRẦN
HOÀNG
https://thuviensach.vn
PHẦN MỘT
CHƯƠNG I
S
carlett
O'Hara
Hara
không
đẹp,
nhưng
điều
đó,
đàn
ông
đã
say
duyên
cô
như
kiểu
hai
anh
em
sinh
đôi
nhà
Tarleton,
họa
hoằn
lắm
mới
nhận
ra.
Gương
mặt
cô
pha
trộn
quá
rõ
những
nét
thanh
tú
của
bà
mẹ,
một
phu
nhân
quý
tộc
miền
Duyên
hải,
gốc
Pháp,
với
những
nét
nặng
nề
của
ông
bố
da
dẻ
hồng
hào
người
Ailen.
Nhưng
đó
là
một
bộ
mặt
đầy
sức
hấp
dẫn,
nhọn
cằm
mà
lại
vuông
hàm.
Cặp
mắt
xanh
nhạt
hơi
xếch,
không
gợn
màu
hạt
dẻ,
rợp
bóng
rặng
mi
đen.
Bên
trên,
cặp
lông
mày
đen
rậm
xuyên
một
đường
chéo
bất
ngờ
trên
làn
da
trắng
như
hoa
mộc
lan
-
thứ
nước
da
mà
phụ
nữ
phương
Nam
rất
chuộng
và
chăm
chút
bảo
vệ
bằng
đủ
thứ:
mũ,
mạng,
găng
tay,
chống
lại
ánh
nắng
chói
chang
miền
Georgia.
Vào
cái
buổi
chiều
huy
hoàng
tháng
tư
năm
1861
ấy,
ngồi
với
Stuart
và
Brent
Tarleton
trông
bóng
mát
hàng
hiên
của
ấp
Tara,
đồn
điền
của
cha
cô,
Scarlett
tạo
nên
một
bức
tranh
tuyệt
mỹ.
Chiếc
áo
dài
mới
bằng
muslin
xanh
in
hoa
xòe
cả
chục
mét
vải
cuộn
sóng
trên
những
vòng
căng
váy
và
hoàn
toàn
ăn
với
đôi
dép
da
bê
thuộc
màu
xanh
gót
bẹt
mà
cha
cô
vừa
mang
từ
Atlanta
về
làm
quà
cho
con
gái.
Chiếc
áo
dài
làm
nổi
bật
một
cách
hoàn
mỹ
vòng
eo
bốn
mươi
ba
phân
-
vòng
eo
nhỏ
nhất
trong
cả
ba
hạt
và
chiếc
áo
lót
vừa
khít
khuôn
lấy
bộ
ngực
tròn
đầy
đối
với
độ
tuổi
mười
sáu
của
cô.
Nhưng
tất
cả
vẻ
bề
ngoài,
sự
e
lệ
thể
hiện
ở
những
nếp
váy
xòe
rộng,
nét
đoan
trang
của
mớ
tóc
búi
gọn
và
đôi
tay
nhỏ
trắng
muốt
lặng
lẽ
chắp
trong
lòng,
không
che
đậy
nổi
bản
ngã
thật
sự
của
cô.
Trên
khuôn
mặt
cố
hết
sức
làm
ra
vẻ
thùy
mị,
đôi
mắt
màu
lam
ngỗ
ngược,
bướng
bỉnh
và
đầy
sức
sống
đối
chọi
rõ
ràng
với
thái
độ
đứng
đắn
của
cô.
Cung
cách
của
cô
là
do
bên
ngoài
áp
đặt
-
những
lời
răn
bảo
dịu
dàng
của
bà
mẹ
và
kỷ
luật
nghiêm
khắc
của
Mammy[3]
-
còn
cặp
mắt
mới
thực
là
của
cô.
Hai
bên
cô,
cặp
anh
em
sinh
đôi
ngả
người
thoải
mái
trong
ghế
bành,
nheo
mắt
dõi
nhìn
ánh
nắng
qua
những
chiếc
cốc
cao
thành
đầy
nước
bạc
hà,
cười
cười
nói
nói,
thẻo
đảnh
bắt
chéo
đôi
https://thuviensach.vn
cẳng
dài
kỵ
sĩ
cuồn
cuộn
bắp
thịt
đi
ủng
cao
đến
tận
đầu
gối.
Mười
chín
tuổi,
cao
khoảng
một
mét
tám
mươi
lăm,
mặt
rám
nắng,
tóc
hung
sẫm,
mắt
vừa
tươi
vui,
vừa
ngạo
mạn,
mình
vận
áo
vét
xanh
và
quần
cưỡi
ngựa
màu
vàng
sậm,
y
hệt
nhau,
họ
giống
nhau
như
hai
giọt
nước.
Bên
ngoài,
mặt
trời
chiều
chênh
chếch
chiều
xuống
sân,
làm
bật
sáng
rực
rỡ
hàng
cây
sơn
thù
du
với
những
mảng
dày
đặc
hoa
trắng
trên
nền
xanh
mơn
mởn.
Ngựa
của
anh
em
Tarleton
buộc
ở
lối
đi,
những
con
vật
to
lớn,
lông
hung
hung
đỏ
như
tóc
chủ
chúng,
và
dưới
chân
chúng
đang
gầm
gừ
lũ
chó
săn
Opot
gầy
nhẳng,
dễ
kích
động,
chủ
đi
đâu
cũng
theo
bám
không
rời.
Tách
ra
một
quãng
cho
phù
hợp
với
cương
vị
quý
tộc
của
mình,
một
chú
khuyển
Dalmatian
mình
đốm
đen
nằm
ghếch
mõm
lên
chân,
kiên
nhẫn
chờ
hai
công
tử
về
nhà
ăn
tối.
Giữa
hai
anh
em
sinh
đôi,
bầy
chó
và
cặp
ngựa
của
họ,
có
một
quan
hệ
thân
thuộc
sâu
sắc
hơn
mối
thân
tình
nảy
sinh
do
thường
xuyên
gần
gũi
nhau.
Tất
cả
đều
khỏe
mạnh,
vô
tư,
mỡ
màng,
duyên
dáng,
dũng
cảm,
hai
chàng
trai
cũng
hăng
như
đôi
ngựa
họ
cưỡi,
hăng
và
nguy
hiểm,
song
kỳ
thực
bên
trong
lại
dịu
dàng
và
ngoan
ngoãn
đối
với
ai
biết
lựa
chiều
khiển
lái.
Mặc
dù
sinh
trưởng
trong
cảnh
an
nhàn
của
đồn
điền,
được
săn
sóc
hầu
hạ
từ
tấm
bé,
nhưng
diện
mạo
của
ba
người
ngồi
chơi
ở
hàng
hiên
không
hề
có
chút
gì
là
ẽo
ợt
hoặc
mềm
yếu.
Họ
đều
có
cái
vẻ
mạnh
mẽ
và
nhanh
nhẹn
của
những
người
vùng
quê
suốt
đời
sống
ngoài
thiên
nhiên
thoáng
đãng
và
rất
ít
bận
bịu
đầu
óc
với
những
điều
tẻ
ngắt
trong
sách
.
Cuộc
sống
ở
Bắc
Georgia,
hạt
Clayton
hãy
còn
mới
mẻ,
và
xét
theo
tiêu
chuẩn
của
Augusta,
Savannah
và
Charleston,
thì
có
phần
hơi
thô
lậu.
Những
người
phương
Nam
trầm
tĩnh
ở
những
vùng
xưa
cũ
hơn
nhìn
dân
Georgia
ở
mạn
trên
với
chút
khinh
thị,
nhưng
ở
Bắc
Georgia
đây,
có
thiếu
những
điều
tể
nhị
của
học
vấn
cổ
điển
cũng
chả
có
gì
đáng
xấu
hổ,
miễn
sao
người
đàn
ông
tỏ
ra
giỏi
giang,
khéo
léo
trong
những
vấn
đề
quan
trọng.
Và
khai
thác
bông
tốt,
cưỡi
ngựa
hay,
bắn
giỏi,
khiêu
vũ
lẹ
làng,
tháp
tùng
các
bà,
các
cô
một
cách
thanh
nhã
và
uống
rượu
với
tư
thế
đàng
hoàng
của
một
người
hào
hoa
phong
nhã,
đó
chính
là
những
vấn
đề
quan
trọng.
Về
những
tài
lẻ
đó,
cặp
anh
em
sinh
đôi
này
thật
cự
phách
và
https://thuviensach.vn
họ
cũng
xuất
chúng
đến
mức
nổi
tiếng
là
không
thể
đọc
được
bất
cứ
điều
gì
chứa
đựng
giữa
những
tấm
bìa
của
các
cuốn
sách.
Gia
đình
họ
có
nhiều
tiền,
nhiều
ngựa,
nhiều
nô
lệ
hơn
bất
kì
ai
ở
trong
hạt,
nhưng
về
khoản
ngữ
pháp
thì
hai
cậu
công
tử
lại
nghèo
hơn
đa
số
những
người
Cracker[4]
khố
rách
áo
ôm
ở
vùng
xung
quanh.
Chính
vì
lý
do
đó
mà
Stuart
và
Brent
ngồi
chơi
tếu
ở
hàng
hiên
ấp
Tara
buổi
chiều
tháng
tư
ấy.
Họ
vừa
bị
đuổi
khỏi
trường
Đại
học
Georgia,
trường
đại
học
thứ
tư
đã
trục
xuất
họ
trong
vòng
hai
năm
trời,
và
hai
người
anh
trai,
Tom
và
Boyd,
cũng
cùng
về
nhà
với
họ,
không
chịu
ở
lại
một
học
đường
không
hoan
nghênh
cặp
anh
em
sinh
đôi
này.
Stuart
và
Brent
coi
việc
họ
bị
đuổi
học
gần
đây
nhất
là
một
trò
đùa
thú
vị.
Scarlett,
vốn
từ
dạo
rời
trường
nữ
học
Phayetteville
không
lần
nào
tự
nguyện
mở
đến
một
quyển
sách,
cũng
thấy
chuyện
đó
là
hay
hay
như
họ.
-
Tôi
biết
hai
anh
bất
cần
chuyện
bị
đuổi,
cũng
như
cả
anh
Tom
nữa,
cô
nói.
Nhưng
còn
Boyd?
Xem
chừng
anh
ấy
có
vẻ
quyết
tâm
học
đến
nơi
đến
chốn,
thế
mà
hai
anh
đã
kéo
theo
anh
ấy
bật
khỏi
các
trường
Đại
học
Virginia,
Alabama,
Nam
Carolina
và
bây
giờ
lại
đến
Georgia
nữa.
Cứ
cái
đà
này
thì
anh
ấy
sẽ
chả
bao
giờ
học
xong
được.
-
Ồ,
anh
ấy
có
thể
đọc
sách
luật
trong
văn
phòng
quan
tòa
Parmalee,
Brent
nhơn
nhơn
đáp.
Với
lại
cái
đó
cũng
chả
hệ
trọng
gì
lắm.
Đằng
nào
bọn
này
cũng
phải
về
nhà
trước
khi
kết
thúc
niên
học.
-
Tại
sao?
-
Chiến
tranh
chứ
còn
sao
nữa,
cô
bé
ngốc
nghếch!
Chiến
tranh
sắp
nổ
ra
bất
kỳ
ngày
nào,
cô
tưởng
ai
trong
bọn
chúng
tôi
sẽ
ở
lại
trường
trong
khi
chiến
sự
diễn
ra
chắc?
-
Các
anh
thừa
biết
là
sẽ
chẳng
có
cuộc
chiến
tranh
nào
hết,
Scarlett
bực
bội
nói.
Toàn
là
chuyện
phiếm.
Này
hai
cha
con
Ashley
Wilkes
tuần
trước
vừa
mới
bảo
ba
tôi
là
các
đại
diện
của
ta
ở
Washington
sẽ
đi
đến
một...
một...
một
thỏa
thuận
hòa
hữu
về
Liên
bang
với
ông
Lincoln.
Và
dù
sao
đi
nữa,
bọn
Yankee[5]
cũng
sợ
chúng
ta
hết
vía,
chả
dám
đánh
nhau
đâu.
Sẽ
chẳng
có
cuộc
chiến
tranh
nào
hết,
tôi
nghe
chuyện
ấy
phát
ớn
lên
rồi.
https://thuviensach.vn
-
Sẽ
không
có
cuộc
chiến
tranh
nào
hết!
Hai
anh
em
sinh
đôi
bất
bình
kêu
lên
như
thể
bị
mất
cắp
vậy.
-
Này
cô
bạn
thân
yêu
ạ,
tất
nhiên
là
sẽ
có
chiến
tranh,
Stuart
nói.
Có
thể
là
bọn
Yankee
sợ
chúng
ta,
nhưng
sau
khi
tướng
Beauregard
nã
đại
bác
đánh
bật
chúng
khỏi
pháo
đài
Sumter,
ngày
hôm
kia
một
cách
nhục
nhã
như
thế,
chúng
sẽ
phải
đánh
kẻo
mang
tiếng
hèn
nhát
trước
toàn
thế
giới.
Chà,
Liên
bang...
Scarlett
bĩu
môi
chán
ngán
và
sốt
ruột.
-
Các
anh
chỉ
cần
nói
"chiến
tranh"
một
lần
nữa
là
tôi
sẽ
vào
nhà
đóng
cửa
lại
tức
thì.
Trừ
mấy
từ
"ly
khai"
ra,
không
từ
nào
làm
tôi
chán
ngấy
bằng
mấy
từ
"chiến
tranh".
Ba
tôi
sáng,
trưa,
chiều
tối
chỉ
thấy
nói
toàn
những
chuyện
chiến
tranh,
và
các
tôn
ông
đến
thăm
ba
cũng
hò
hét
về
pháo
đài
Sumter,
về
cái
quyền
của
bang,
về
Able
Lincoln
cho
đến
khi
tôi
phát
chán
muốn
hét
toáng
lên!
Và
các
chàng
thanh
niên
cũng
toàn
nói
chuyện
ấy
chiến
tranh
và
Đội
của
họ.
Năm
nay
không
có
cuộc
vui
nào
thú
vị
bởi
vì
cánh
trai
trẻ
không
nói
chuyện
gì
khác.
Tôi
rất
mừng
thấy
Georgia
đợi
đến
sau
Noel
mới
ly
khai,
nếu
không,
các
cuộc
vui
chơi
của
chúng
ta
nhân
dịp
Noel
cũng
sẽ
hỏng
hết.
Nếu
các
anh
còn
nói
"chiến
tranh"
nữa
tôi
sẽ
vào
nhà
đấy.
Scarlett
nói
thật
tình,
vì
cô
không
bao
giờ
đủ
kiên
nhẫn
chịu
đựng
dài
một
cuộc
trò
chuyện
trong
đó
cô
không
phải
là
đầu
đề
chính.
Nhưng
cô
vừa
nói,
vừa
cười
nụ,
cố
ý
làm
lún
sâu
thêm
lúm
đồng
tiền
và
hàng
mi
đen
rậm
chấp
chới
như
cánh
bướm.
Đúng
như
chủ
đích
của
cô,
hai
cậu
công
tử
phải
bả
thích
mê
và
vội
vã
xin
lỗi
đã
làm
cô
khó
chịu.
Không
vì
cô
thiếu
quan
tâm
mà
họ
bớt
quý
mến
cô.
Thực
tế,
họ
quý
cô
hơn.
Chiến
tranh
là
việc
của
đàn
ông,
đâu
phải
việc
của
đàn
bà,
cho
nên
họ
xem
thái
độ
ấy
là
bằng
chứng
hiển
nhiên
về
nữ
tính
của
cô.
Sau
khi
lái
họ
khỏi
cái
đề
tài
chiến
tranh
chán
ngắt,
cô
hào
hứng
quay
trở
lại
tình
cảnh
trước
mắt
của
họ.
-
Thế
bác
gái
nói
gì
về
việc
hai
anh
bị
đuổi
học?
Hai
cậu
có
vẻ
không
thoải
mái
khi
nhớ
lại
ứng
xử
của
mẹ
cách
đây
ba
tháng,
hồi
họ
từ
trường
Đại
học
Virginia.
trở
về
nhà.
-
À,
Stuart
nói,
bà
cụ
chưa
có
dịp
nói
gì
cả.
Bọn
tôi
và
anh
Tom
đi
khỏi
nhà
từ
sáng
sớm
hôm
nay,
trước
khi
bà
cụ
dậy,
anh
Tom
thì
đang
https://thuviensach.vn
ở
nhà
gia
đình
Phontaine,
còn
bọn
tôi
tới
đây.
-
Bà
cụ
có
nói
gì
khi
các
anh
về
đến
nhà
đêm
hôm
qua
không?
-
Đêm
qua,
tụi
tôi
gặp
may.
Ngay
trước
khi
tụi
tôi
về
tới
nhà,
người
ta
mang
đến
con
ngựa
giống
mới
mà
bà
cụ
đã
mua
ở
Kentucky
và
cả
nhà
cứ
là
loạn
cả
lên.
Cái
đồ
vũ
phu
to
xác
ấy
-
nó
là
một
con
ngựa
cao
lớn
Scarlett
ạ,
cô
phải
nói
với
ba
cô
sang
xem
ngay
đi
nó
đã
cắn
tên
bồi
ngựa
một
miếng
ra
trò
trên
đường
đi
về
đây
và
giẫm
cả
lên
hai
tên
nô
lệ
da
đen
của
mẹ
tôi
ra
đón
tàu
hỏa
ở
ga
Jonesboro.
Và
ngay
trước
khi
tụi
tôi
về
đến
nhà,
thì
thiếu
chút
nữa
thì
nó
đạp
đổ
chuồng,
suýt
giết
chết
con
Strawberry,
con
ngựa
nòi
cũ
của
bà
cụ.
Khi
bọn
này
đến
nhà
thì
bà
cụ
đang
ở
ngoài
chuồng
ngựa
với
cả
một
hũ
đường
miếng,
cố
xoa
dịu
nó
và
công
nhận
là
bà
cụ
làm
việc
đó
rất
thành
công.
Bọn
lệ
da
đen
sợ
hết
vía,
đánh
đu
ở
các
rui
kèo,
tròn
xoe
mắt,
nhưng
bà
cụ
thì
nói
chuyện
với
con
ngựa
như
nói
với
người
và
cho
nó
ăn
ngay
trong
lòng
bàn
tay
mình.
Thật
không
có
ai
dỗ
ngựa
khéo
như
bà
cụ.
Và
khi
trông
thấy
bọn
này,
bà
liền
nói:
"Trời
đất,
bốn
ông
tướng
lại
về
nhà
làm
gì
vậy?
Chúng
bay
còn
tệ
hại
hơn
cả
các
họa
ở
Ai
Cập[6]
".
Thế
rồi
con
ngựa
lại
hí
và
đá
hậu,
bà
liền
bảo:
"Cút
khỏi
đây
ngay!
Chúng
bay
không
thấy
nó
sợ
à,
tội
nghiệp
con
vật
to
đùng?
Sáng
mai
ta
sẽ
hỏi
đến
bốn
đứa
bay!"
Thế
là
bọn
này
đi
ngủ
và
sáng
nay
tót
đi
trước
khi
bà
cụ
có
thể
tóm
cổ
và
để
Boyd
lại
đối
phó
với
bà.
-
Liệu
bác
có
đánh
anh
Boyd
không?
Scarlett
cũng
như
mọi
người
khác
trong
hạt,
không
sao
quen
được
với
cái
cách
bà
Tarleton
bé
nhỏ
đối
xử
thô
bạo
với
những
con
trai
đã
lớn
của
mình,
hễ
gặp
dịp
xem
chừng
như
chính
đáng
là
quất
roi
ngựa
lên
lưng
họ.
Beatrice
Tarleton
là
một
người
đàn
bà
bận
rộn,
ngoài
việc
cai
quản
một
đồn
điền
bông
rộng
lớn,
một
trăm
nô
lệ
da
đen
và
tám
người
con
còn
phải
trông
nom
khu
trại
nuôi
ngựa
lớn
nhất
trong
toàn
bang
nữa.
Tính
bà
nóng
và
dễ
điên
tiết
lên
bởi
những
vụ
bỏ
học
thường
xuyên
của
bốn
cậu
con
trai;
và
trong
khi
không
cho
phép
ai
được
dùng
roi
đánh
ngựa
hoặc
nô
lệ,
bà
vẫn
cảm
thấy
thỉnh
thoảng
cho
các
cậu
ấm
một
trận
đòn
cũng
chẳng
có
hại
gì.
-
Tất
nhiên
là
bà
cụ
không
đánh
Boyd.
Bà
chả
bao
giờ
đánh
https://thuviensach.vn
Boyd
nhiều
vì
anh
ấy
là
cả
và
hơn
nữa
lại
là
gà
còi.
Stuart
nói,
hãnh
diện
với
chiều
cao
một
mét
tám
mươi
lăm
của
mình.
Vì
thế
mà
bọn
này
để
anh
ấy
ở
nhà
để
trình
bày
mọi
sự
với
bà
cụ.
Lạy
Chúa
Toàn
Năng,
bà
cụ
phải
thôi
đánh
bọn
này
đi
chứ!!
Hai
chúng
tôi
đã
mười
chín,
Tom
thì
hai
mươi
mốt,
thế
mà
bà
cứ
làm
như
bọn
tôi
mới
lên
sáu!
-
Liệu
mai
bác
gái
có
cưỡi
con
ngựa
mới
sang
dự
bữa
tiệc
ngoài
trời
của
gia
đình
Wilkes
không?
-
Bà
cụ
muốn
thế
đấy,
nhưng
ba
tôi
bảo
nguy
hiểm
lắm.
Với
lại,
dù
thế
nào
đi
nữa,
mấy
đứa
con
gái
cũng
chẳng
để
cho
bà
làm
thế.
Chúng
bảo
ít
ra
cũng
có
một
lần
chúng
đưa
bà
đi
dự
tiệc
bằng
xe
ngựa
như
một
vị
phu
nhân.
-
Mong
sao
ngày
mai
trời
đừng
mưa,
Scarlett
nói.
Một
tuần
nay
ngày
nào
cũng
mưa
rồi,
không
có
gì
chán
hơn
một
bữa
tiệc
ngoài
trời[7]
phải
chuyển
vào
trong
nhà.
-
Ồ,
ngày
mai
trời
sẽ
trong
sáng
và
nóng
như
cữ
tháng
sáu,
Stuart
nói.
Nhìn
vầng
mặt
trời
lặn
kìa.
Tôi
chưa
bao
giờ
thấy
một
ráng
chiều
đỏ
hơn.
Bao
giờ
cũng
có
thể
đoán
thời
tiết
bằng
vào
mặt
trời
lặn.
Họ
đưa
mắt
nhìn
những
cánh
đồng
bông
mới
cày
vỡ
của
ông
Gierald
O'Hara
Hara
trải
dài
tít
tắp
đến
tận
chân
trời
đỏ
ối.
Giờ
đây,
khi
mặt
trời
đã
lặn
vào
một
vùng
hỗn
mang
rực
đỏ
đằng
sau
dãy
đồi
bên
kia
con
sông
Flint,
cái
nóng
ban
ngày
tháng
tư
dịu
dần
thành
mát
rượi,
dễ
chịu.
Năm
ấy,
mùa
xuân
đến
sớm
với
những
cơn
mưa
rào
ngắn
ấm
áp,
với
sắc
hồng
của
hoa
đào
đột
ngột
nở
rộ,
với
hoa
sơn
thù
du
rắc
những
đốm
sao
trắng
lên
bờ
đầm
tối
sẫm
cùng
những
ngọn
đồi
xa.
Các
thửa
ruộng
đã
cày
gần
xong
và
ánh
tà
dương
rực
rỡ
như
máu,
càng
tô
đỏ
thêm
những
luống
có
lẫn
cát,
đỏ
son,
đỏ
tía
và
nâu
sẫm
ở
những
quãng
bóng
râm
phủ
lên
dọc
hai
thành
rãnh.
Ngôi
nhà
gạch
quét
vôi
trắng
của
đồn
điền
tựa
như
một
hòn
đảo
giữa
vùng
biển
đỏ
man
dại,
một
vùng
biển
cuồn
cuộn
những
đợt
sóng
cồn
vồng
lên,
xoáy
lộn,
đột
nhiên
sững
lại
khi
tóe
ra
thành
từng
chùm
bọt
hồng.
Vì
ở
đây
không
có
những
luống
dài
thẳng
tắp
như
thường
thấy
ở
những
cánh
đồng
đất
sét
vàng
của
vùng
Trung
Georgia
bằng
phẳng
hoặc
ở
dải
đất
đen
nục
https://thuviensach.vn
nạc
của
các
đồn
điền
ven
biển.
Ở
miền
Bắc
Georgia,
những
thửa
ruộng
l
CUỐN THEO CHIỀU GIÓ
Tác
giả:
MARGARET
MITCHELL
Dịch
giả:
DƯƠNG
TƯỜNG
Nhà
xuất
bản
Văn
học
Hà
Nội
Năm
xuất
bản:
1988
Ebook
miễn
phí
tại
:
www.Sachvui.Com
TVE:
Đánh
máy:
cuonlen
–
coclun
–
chunhocnhoxiu
–
picicrazy
–
nemcuabe_00
–
hcm_bluerose
–
decemberlikin
–
longtit
–
kitamura
–
rabit2812
-
nhocdo2622
-
donkey_stupid92
–
Duan_vcd
Soát
chính
tả
&
chuyển
ebook:
coclun
Chỉnh
sửa
và
chế
bản
lại
ebook:
chunhocnhoxiu
TVE-4U:
CẬP
NHẬT:
Cover:
EDC
Chú
thích
thiếu:
windcity
Soát
lỗi
lại
và
làm
các
định
dạng:
epub,
mobi:
4DHN
https://thuviensach.vn
LỜI GIỚI THIỆU
V
ào
năm
thứ
ba
mươi
sáu
của
thế
kỷ
XX,
một
sự
kiện
được
ghi
lại
trong
lịch
sử
văn
học
hiện
đại
nước
Mỹ.
Đó
là
sự
ra
đời
của
một
tác
phẩm
văn
học
chẳng
những
mau
chóng
thu
phục
được
tấm
lòng
người
dân
Mỹ
mà
còn
cả
trái
tim
của
hàng
triệu
người
trên
khắp
các
lục
địa.
Tác
phẩm
ấy
mang
tên
Cuốn
theo
chiều
gió[1]
.
Chỉ
ba
tuần
sau
khi
được
xuất
bản
Cuốn
theo
chiều
gió
đã
thu
hút
ngay
sự
chú
ý
của
hơn
mười
bảy
vạn
độc
giả.
Và
liền
năm
sau
1937,
nó
được
tặng
giải
thưởng
Pulitzer,
một
giải
thưởng
được
nhiều
nhà
văn
ao
ước.
Đến
tháng
Mười
Hai
năm
1938
hơn
một
triệu
bảy
bản
đã
được
ấn
hành
tại
nước
Mỹ.
Sau
đó
đúng
một
năm
khi
bộ
phim
dựa
theo
cuốn
tiểu
thuyết
này
lần
đầu
tiên
ra
mắt
khán
giả
Mỹ,
hơn
hai
triệu
bản
Cuốn
theo
chiều
gió
đã
được
in
và
dịch
ra
mười
sáu
thứ
tiếng
khác
nhau
trên
thế
giới.
Tính
đến
năm
1962
thì
lên
tới
hơn
mười
triệu
bản
và
cuốn
sách
được
dịch
ra
hơn
ba
chục
thứ
tiếng
và
đã
được
chuyển
thể
thành
sách
cho
người
mù
đọc.
Cuốn
theo
chiều
gió
là
cuốn
tiểu
thuyết
duy
nhất
của
nữ
tác
giả
Margarett
Mitchell
.
Bà
sinh
năm
1900
tại
Atlanta
(bang
Georgia,
Mỹ)
và
cũng
qua
đời
tại
thành
phố
này
ngày
16
tháng
8
năm
1949.
Cha
bà
là
một
luật
gia
nổi
tiếng
chủ
tịch
Hội
nghiên
cứu
lịch
sử
Atlanta.
Mẹ
và
anh
Margarett
Mitchell
cũng
rất
thích
lịch
sử.
Sống
trong
một
bầu
không
khí
như
thế,
cô
bé
Margarett
ham
say
nghe
những
chuyện
kể
về
cuộc
Chiến
tranh
Ly
khai
Nam
Bắc.
Sau
khi
tốt
nghiệp
trung
học
tại
Atlanta,
Margarett
theo
học
y
khoa
tai
trường
Đại
học
Smith.
Nhưng
cái
chết
đột
ngột
của
mẹ
đã
thay
đổi
hoàn
toàn
hướng
đi
của
Margarett.
Cô
trở
về
quê
hương
sống
với
cha
và
anh.
Sau
đó
cô
bắt
đầu
nghề
báo
dưới
bút
danh
Peggy
Mitchell.
Nhưng
một
tai
nạn
đã
là
Margarett
giập
mắt
cá
và
buộc
phải
bỏ
nghề
làm
báo.
Năm
trước,
1925
cô
đã
kết
hôn
với
John.R.March,
giám
đốc
phụ
trách
quảng
cáo
cho
Công
ty
Điện
lực
Georgia.
Trước
đó
nhiều
lần
Margarett
Mitchell
đã
thử
viết
tiểu
thuyết
và
một
số
truyện
ngắn.
Nhưng
lần
nào
bản
thảo
cũng
bị
trả
lại
https://thuviensach.vn
với
một
lời
xin
lỗi
và
nhận
xét
gần
như
muôn
thuở:
"Sách
của
bà
khá
lý
thú,
nhưng
đăng
vào
lúc
này
không
thích
hợp".
Nhưng
Margarett
Mitchell
không
hề
nản
chí
mà
vẫn
kiên
trì
sáng
tác.
Cũng
vào
năm
1926
bà
bắt
tay
thật
sự
vào
cuốn
tiểu
thuyết
lịch
sử
vĩ
đại
Cuốn
theo
chiều
gió
.
Bà
đã
viết
trong
mười
năm
ròng
trong
một
tâm
trạng
gần
như
bệnh
hoạn.
Cung
cách
làm
việc
của
Margarett
Mitchell
khá
là
độc
đáo.
Chẳng
hạn
bà
đã
viết
kết
luận
trước
khi
triển
khai
cốt
truyện.
Bà
thu
thập
các
tình
tiết,
góp
nhặt
những
tư
liệu
mới,
phát
triển
tính
cách
các
nhân
vật
của
mình,
thậm
chí
sống
cuộc
sống
của
họ.
Người
ta
kể
lại
rằng,
một
đêm
Margarett
ngồi
cặm
cụi
viết
trong
căn
phòng
nhỏ
của
mình.
Bỗng
nhiên
người
nhà
nghe
thấy
tiếng
nức
nở
của
bà.
Người
ta
gõ
cửa
phòng
nhưng
Margarett
nhất
định
không
chịu
mở
cửa.
Sáng
hôm
sau,
đầu
tóc
rối
bù,
mắt
thâm
quầng
vì
qua
một
đêm
không
ngủ,
Margarett
Mitchell
hét
lên
"Melanie
đã
chết
rồi!"
Lời
nói
đó
thốt
ra
từ
trái
tim
nặng
trĩu
của
tác
giả
khóc
than
cho
số
phận
một
nhân
vật
mà
bà
vô
cùng
yêu
mến.
Nỗi
đau
khổ
tột
cùng
này,
gợi
cho
ta
nhớ
lại
tâm
trạng
của
L.Tolstoy
hay
của
G.Flaubert
trước
cái
chết
thảm
thương
của
Anna
Karenina
và
của
bà
Bovary.
Năm
1935,
H.S.Latham,
phó
giám
đốc
nhà
xuất
bản
MacMilian,
một
nhà
xuất
bản
lớn
của
Mỹ,
đến
Atlanta,
ông
đã
xem
qua
công
trình
đồ
sộ
nhưng
còn
dị
dạng
kia.
Ông
đã
ấn
định
một
thời
hạn
và
vào
mùa
xuân
năm
1936
cuốn
tiểu
thuyết
ra
đời.
Nó
đã
thu
được
một
thắng
lợi
vang
lừng.
Có
những
ngày
năm
vạn
cuốn
sách
bán
hết
tại
nước
Mỹ.
Vinh
quang
rực
rỡ
đó
không
hề
thay
đổi
bản
chất
của
Margarett
Mitchell.
Bà
vẫn
tiếp
tục
tự
do
sống
trong
ngôi
nhà
nhỏ
tại
Atlanta,
tiếp
tục
một
cuộc
sống
vô
cùng
giản
dị.
Thư
từ
và
hàng
vạn
điện
tín
của
độc
giả
tới
tấp
gửi
đến
ca
ngợi
bà.
Ngày
ngày
Margarett
Mitchell
đã
ngồi
trong
phòng
kiên
nhẫn
và
hòa
nhã
trả
lời
thư
tín
của
các
độc
giả
ngưỡng
mộ
bà.
Tuy
nhiên
bà
đã
buộc
phải
ra
mắt
công
chúng
nhân
dịp
cuốn
phim
cùng
tên
Cuốn
theo
chiều
gió
được
chiếu
lần
đầu,
vì
có
nhiều
kẻ
gian
dối
đã
mạo
danh
bà
làm
điều
xằng
bậy.
Năm
bốn
mươi
chín
tuổi,
trong
khi
cùng
chồng
đi
qua
một
đường
phố
Atlanta,
bà
bị
một
chiếc
xe
tải
đâm
phải.
Năm
ngày
sau
bà
qua
đời
giữa
muôn
vàn
thương
tiếc
của
người
thân
và
bạn
đọc.
Người
phụ
nữ
nhỏ
bé,
duyên
dáng
và
khiêm
https://thuviensach.vn
nhường
có
đôi
mắt
màu
xanh
xinh
đẹp
đó
đã
từng
nói:
"Tôi
chỉ
tìm
thấy
mình
trong
công
việc
và
tác
phẩm
mà
thôi;
còn
cái
riêng
tôi
thì
chẳng
là
gì
cả."
Các
nhà
phê
bình
văn
học
đã
viết
rất
nhiều
về
Cuốn
theo
chiều
gió
.
Đã
có
rất
nhiều
ý
kiến
đánh
giá
khác
nhau
về
tác
phẩm
văn
học
này.
Nhưng
có
một
điều
không
thể
chối
cãi
được
là
vào
bất
kì
thời
nào
nó
cũng
được
các
bạn
đọc
trẻ
tuổi
ham
thích.
Câu
chuyện
được
đặt
trong
bối
cảnh
lịch
sử
của
cuộc
chiến
tranh
Nam
Bắc
phân
tranh
giữa
một
bên
là
Miền
Bắc
công
nghiệp,
đại
diện
cho
lực
lượng
tiến
bộ
chủ
trương
thủ
tiêu
chế
độ
nông
nô,
và
một
bên
là
Miền
Nam
-
đại
diện
cho
lực
lượng
bảo
thủ
phản
động
ngoan
cố
duy
trì
chế
độ
nô
lệ
da
đen.
Nhân
vật
chủ
yếu
của
cuốn
tiểu
thuyết
hơn
một
nghìn
trang
là
Scarlett
O'Hara.
Scarlett
là
một
cô
bé
xinh
đẹp,
con
gái
một
điền
chủ
giàu
có.
Được
nuông
chiều
từ
bé,
Scarlett
rất
ngang
bướng
và
ích
kỷ,
nhưng
có
nhiều
nghị
lực.
Sau
khi
Atlanta
thất
thủ,
Scarlett
quay
về
trang
trại
của
mình
và
bắt
tay
xây
dựng
lại
từ
đầu.
Nhờ
có
tính
ngoan
cường
và
cách
suy
nghĩ
thực
tế,
Scarlett
đã
cứu
cửa
nhà
khỏi
sự
tàn
phá
của
quân
lính
tướng
Sherman.
Những
khó
khăn
khủng
khiếp
do
cuộc
chiến
tranh
tàn
khốc
gây
ra
đã
rèn
luyện
tính
cách
của
Scarlett
nên
đến
cuối
chiến
tranh
nàng
đã
trở
thành
một
con
người
hoàn
toàn
khác
hẳn.
Song
song
với
Scarlett
là
một
nhân
vật
rất
điển
hình;
Rhett
Butler,
một
con
người
hết
sức
thực
dụng
và
mưu
trí.
Rhett
Butler
đã
lợi
dụng
chiến
tranh
và
phong
tỏa
để
thực
hiện
nhiều
vụ
áp
phe
lớn
mang
lại
cho
y
rất
nhiều
lợi
nhuận.
Scarlett
và
Rhett
hợp
nhau
ở
rất
nhiều
điểm,
nhưng
vì
kiêu
căng
và
ngộ
nhận
Scarlett
đã
cự
tuyệt
tình
yêu,
mãi
đến
cuối
cùng
sau
khi
đã
chia
tay
với
Rhett,
nàng
mới
nhận
thức
sâu
sắc
rằng
chính
Rhett
mới
là
người
yêu
lý
tưởng
của
mình.
Trong
khi
đó
suốt
bao
nhiêu
năm
ròng
nàng
vẫn
tưởng
mình
yêu
Ashley
Wilkes,
chồng
Melanie.
...
Tuy
là
nhân
vật
thứ
yếu,
Melanie
và
Ashley
đã
để
lại
một
ấn
tượng
khá
sâu
sắc
trong
lòng
người
đọc.
Melanie
gợi
nhớ
lại
cho
ta
hình
ảnh
của
Agnes
dịu
hiền
trong
David
Copperfield
của
Dickens.
Nhưng
người
con
gái
yếu
đuối
đôn
hậu
kia
trong
giây
phút
quyết
liệt
đã
dám
nổ
súng
vào
kẻ
thù
để
cứu
bạn.
Còn
Ashley
thì
quả
là
một
nhân
vật
đầy
mâu
thuẫn.
Phải
chăng
đó
là
một
kẻ
hèn
nhát,
thiếu
nghị
lực
và
quyết
đoán,
một
vai
trò
tẻ
https://thuviensach.vn
nhạt
tầm
thường?
Tuy
nhiên
khi
đi
sâu
tìm
hiểu
tâm
tư
tình
cảm
của
con
người
hào
hoa
phong
nhã
đó,
ta
sẽ
thấy
cảm
thông
với
chàng
thanh
niên
dũng
cảm,
hăm
hở
lên
đường
ra
trận
nhưng
hoàn
toàn
vỡ
mộng
sau
thảm
hại
ở
Appomattox.
Câu
chuyện
thực
ra
không
có
gì
là
phức
tạp,
rắc
rối
cả.
Mọi
tình
tiết
đều
diễn
ra
rất
logic,
ít
mang
tính
kịch
cao.
Nhưng
xoay
quanh
những
tình
tiết
không
mấy
li
kì
đó
Margarett
Mitchell
đã
khắc
họa
nên
những
nhân
vật
hết
sức
điển
hình,
tiêu
biểu
cho
những
cá
tính
và
những
quan
niệm
riêng
biệt,
độc
đáo.
Điều
này
cắt
nghĩa
tại
sao
Cuốn
theo
chiều
gió
được
sự
hưởng
ứng
mạnh
mẽ
và
mau
lẹ
của
độc
giả
trong
và
ngoài
nước
Mỹ.
Dĩ
nhiên
ta
không
thể
phủ
nhận
là
bộ
phim
phát
hành
năm
1939
đã
góp
phần
không
nhỏ
vào
hành
công
to
lớn
và
lâu
dài
của
cuốn
sách.
Hơn
năm
mươi
năm
đã
qua
từ
ngày
Cuốn
theo
chiều
gió
xuất
hiện
trên
văn
đàn
thế
giới.
Bao
nhiêu
cuộc
chiến
tranh
đã
xảy
ra
trên
hành
tinh
chúng
ta,
phi
nghĩa
cũng
như
chính
nghĩa.
Bao
nhiêu
thế
hệ
độc
giả
đã
say
sưa
đọc
và
xem
Cuốn
theo
chiều
gió.
Những
thế
hệ
tương
lai
sẽ
tiếp
tục
say
mê
Cuốn
theo
chiều
gió
.
Vì
cuốn
tiểu
thuyết
lớn
của
Margarett
Mitchell
đã
khơi
dậy
trong
lòng
các
thế
hệ
độc
giả
khác
nhau
tình
yêu
quê
hương
xứ
sở,
tình
thương
đồng
đội.
Nó
đã
tiếp
thêm
nghị
lực
và
kiên
nhẫn
để
vượt
qua
mọi
đau
thương
gian
khổ
mà
chiến
tranh
mang
lại
cho
con
người.
Và
quan
trọng
nhất
là
nó
đã
dựng
được
những
nhân
vật
điển
hình
khó
lòng
quên
được.
Vì
thế
mặc
dù
Cuốn
theo
chiều
gió
còn
nhiều
thiếu
sót
về
mặt
quan
điểm
lịch
sử,
mặc
dù
những
sai
lầm
nghiêm
trọng
trong
nhận
thức
đối
với
bọn
ba
K[2]
,
chúng
ta
không
thể
phủ
nhận
cống
hiến
của
Margarett
Mitchell
đối
với
kho
tàng
văn
học
thế
giới.
Mấy
chục
năm
qua,
ở
Việt
Nam
đã
dịch
và
xuất
bản
hơn
một
lần
Cuốn
theo
chiều
gió
.
Với
lần
xuất
bản
này
chúng
tôi
hy
vọng
đáp
ứng
lòng
mong
đợi
của
độc
giả.
TRẦN
HOÀNG
https://thuviensach.vn
PHẦN MỘT
CHƯƠNG I
S
carlett
O'Hara
Hara
không
đẹp,
nhưng
điều
đó,
đàn
ông
đã
say
duyên
cô
như
kiểu
hai
anh
em
sinh
đôi
nhà
Tarleton,
họa
hoằn
lắm
mới
nhận
ra.
Gương
mặt
cô
pha
trộn
quá
rõ
những
nét
thanh
tú
của
bà
mẹ,
một
phu
nhân
quý
tộc
miền
Duyên
hải,
gốc
Pháp,
với
những
nét
nặng
nề
của
ông
bố
da
dẻ
hồng
hào
người
Ailen.
Nhưng
đó
là
một
bộ
mặt
đầy
sức
hấp
dẫn,
nhọn
cằm
mà
lại
vuông
hàm.
Cặp
mắt
xanh
nhạt
hơi
xếch,
không
gợn
màu
hạt
dẻ,
rợp
bóng
rặng
mi
đen.
Bên
trên,
cặp
lông
mày
đen
rậm
xuyên
một
đường
chéo
bất
ngờ
trên
làn
da
trắng
như
hoa
mộc
lan
-
thứ
nước
da
mà
phụ
nữ
phương
Nam
rất
chuộng
và
chăm
chút
bảo
vệ
bằng
đủ
thứ:
mũ,
mạng,
găng
tay,
chống
lại
ánh
nắng
chói
chang
miền
Georgia.
Vào
cái
buổi
chiều
huy
hoàng
tháng
tư
năm
1861
ấy,
ngồi
với
Stuart
và
Brent
Tarleton
trông
bóng
mát
hàng
hiên
của
ấp
Tara,
đồn
điền
của
cha
cô,
Scarlett
tạo
nên
một
bức
tranh
tuyệt
mỹ.
Chiếc
áo
dài
mới
bằng
muslin
xanh
in
hoa
xòe
cả
chục
mét
vải
cuộn
sóng
trên
những
vòng
căng
váy
và
hoàn
toàn
ăn
với
đôi
dép
da
bê
thuộc
màu
xanh
gót
bẹt
mà
cha
cô
vừa
mang
từ
Atlanta
về
làm
quà
cho
con
gái.
Chiếc
áo
dài
làm
nổi
bật
một
cách
hoàn
mỹ
vòng
eo
bốn
mươi
ba
phân
-
vòng
eo
nhỏ
nhất
trong
cả
ba
hạt
và
chiếc
áo
lót
vừa
khít
khuôn
lấy
bộ
ngực
tròn
đầy
đối
với
độ
tuổi
mười
sáu
của
cô.
Nhưng
tất
cả
vẻ
bề
ngoài,
sự
e
lệ
thể
hiện
ở
những
nếp
váy
xòe
rộng,
nét
đoan
trang
của
mớ
tóc
búi
gọn
và
đôi
tay
nhỏ
trắng
muốt
lặng
lẽ
chắp
trong
lòng,
không
che
đậy
nổi
bản
ngã
thật
sự
của
cô.
Trên
khuôn
mặt
cố
hết
sức
làm
ra
vẻ
thùy
mị,
đôi
mắt
màu
lam
ngỗ
ngược,
bướng
bỉnh
và
đầy
sức
sống
đối
chọi
rõ
ràng
với
thái
độ
đứng
đắn
của
cô.
Cung
cách
của
cô
là
do
bên
ngoài
áp
đặt
-
những
lời
răn
bảo
dịu
dàng
của
bà
mẹ
và
kỷ
luật
nghiêm
khắc
của
Mammy[3]
-
còn
cặp
mắt
mới
thực
là
của
cô.
Hai
bên
cô,
cặp
anh
em
sinh
đôi
ngả
người
thoải
mái
trong
ghế
bành,
nheo
mắt
dõi
nhìn
ánh
nắng
qua
những
chiếc
cốc
cao
thành
đầy
nước
bạc
hà,
cười
cười
nói
nói,
thẻo
đảnh
bắt
chéo
đôi
https://thuviensach.vn
cẳng
dài
kỵ
sĩ
cuồn
cuộn
bắp
thịt
đi
ủng
cao
đến
tận
đầu
gối.
Mười
chín
tuổi,
cao
khoảng
một
mét
tám
mươi
lăm,
mặt
rám
nắng,
tóc
hung
sẫm,
mắt
vừa
tươi
vui,
vừa
ngạo
mạn,
mình
vận
áo
vét
xanh
và
quần
cưỡi
ngựa
màu
vàng
sậm,
y
hệt
nhau,
họ
giống
nhau
như
hai
giọt
nước.
Bên
ngoài,
mặt
trời
chiều
chênh
chếch
chiều
xuống
sân,
làm
bật
sáng
rực
rỡ
hàng
cây
sơn
thù
du
với
những
mảng
dày
đặc
hoa
trắng
trên
nền
xanh
mơn
mởn.
Ngựa
của
anh
em
Tarleton
buộc
ở
lối
đi,
những
con
vật
to
lớn,
lông
hung
hung
đỏ
như
tóc
chủ
chúng,
và
dưới
chân
chúng
đang
gầm
gừ
lũ
chó
săn
Opot
gầy
nhẳng,
dễ
kích
động,
chủ
đi
đâu
cũng
theo
bám
không
rời.
Tách
ra
một
quãng
cho
phù
hợp
với
cương
vị
quý
tộc
của
mình,
một
chú
khuyển
Dalmatian
mình
đốm
đen
nằm
ghếch
mõm
lên
chân,
kiên
nhẫn
chờ
hai
công
tử
về
nhà
ăn
tối.
Giữa
hai
anh
em
sinh
đôi,
bầy
chó
và
cặp
ngựa
của
họ,
có
một
quan
hệ
thân
thuộc
sâu
sắc
hơn
mối
thân
tình
nảy
sinh
do
thường
xuyên
gần
gũi
nhau.
Tất
cả
đều
khỏe
mạnh,
vô
tư,
mỡ
màng,
duyên
dáng,
dũng
cảm,
hai
chàng
trai
cũng
hăng
như
đôi
ngựa
họ
cưỡi,
hăng
và
nguy
hiểm,
song
kỳ
thực
bên
trong
lại
dịu
dàng
và
ngoan
ngoãn
đối
với
ai
biết
lựa
chiều
khiển
lái.
Mặc
dù
sinh
trưởng
trong
cảnh
an
nhàn
của
đồn
điền,
được
săn
sóc
hầu
hạ
từ
tấm
bé,
nhưng
diện
mạo
của
ba
người
ngồi
chơi
ở
hàng
hiên
không
hề
có
chút
gì
là
ẽo
ợt
hoặc
mềm
yếu.
Họ
đều
có
cái
vẻ
mạnh
mẽ
và
nhanh
nhẹn
của
những
người
vùng
quê
suốt
đời
sống
ngoài
thiên
nhiên
thoáng
đãng
và
rất
ít
bận
bịu
đầu
óc
với
những
điều
tẻ
ngắt
trong
sách
.
Cuộc
sống
ở
Bắc
Georgia,
hạt
Clayton
hãy
còn
mới
mẻ,
và
xét
theo
tiêu
chuẩn
của
Augusta,
Savannah
và
Charleston,
thì
có
phần
hơi
thô
lậu.
Những
người
phương
Nam
trầm
tĩnh
ở
những
vùng
xưa
cũ
hơn
nhìn
dân
Georgia
ở
mạn
trên
với
chút
khinh
thị,
nhưng
ở
Bắc
Georgia
đây,
có
thiếu
những
điều
tể
nhị
của
học
vấn
cổ
điển
cũng
chả
có
gì
đáng
xấu
hổ,
miễn
sao
người
đàn
ông
tỏ
ra
giỏi
giang,
khéo
léo
trong
những
vấn
đề
quan
trọng.
Và
khai
thác
bông
tốt,
cưỡi
ngựa
hay,
bắn
giỏi,
khiêu
vũ
lẹ
làng,
tháp
tùng
các
bà,
các
cô
một
cách
thanh
nhã
và
uống
rượu
với
tư
thế
đàng
hoàng
của
một
người
hào
hoa
phong
nhã,
đó
chính
là
những
vấn
đề
quan
trọng.
Về
những
tài
lẻ
đó,
cặp
anh
em
sinh
đôi
này
thật
cự
phách
và
https://thuviensach.vn
họ
cũng
xuất
chúng
đến
mức
nổi
tiếng
là
không
thể
đọc
được
bất
cứ
điều
gì
chứa
đựng
giữa
những
tấm
bìa
của
các
cuốn
sách.
Gia
đình
họ
có
nhiều
tiền,
nhiều
ngựa,
nhiều
nô
lệ
hơn
bất
kì
ai
ở
trong
hạt,
nhưng
về
khoản
ngữ
pháp
thì
hai
cậu
công
tử
lại
nghèo
hơn
đa
số
những
người
Cracker[4]
khố
rách
áo
ôm
ở
vùng
xung
quanh.
Chính
vì
lý
do
đó
mà
Stuart
và
Brent
ngồi
chơi
tếu
ở
hàng
hiên
ấp
Tara
buổi
chiều
tháng
tư
ấy.
Họ
vừa
bị
đuổi
khỏi
trường
Đại
học
Georgia,
trường
đại
học
thứ
tư
đã
trục
xuất
họ
trong
vòng
hai
năm
trời,
và
hai
người
anh
trai,
Tom
và
Boyd,
cũng
cùng
về
nhà
với
họ,
không
chịu
ở
lại
một
học
đường
không
hoan
nghênh
cặp
anh
em
sinh
đôi
này.
Stuart
và
Brent
coi
việc
họ
bị
đuổi
học
gần
đây
nhất
là
một
trò
đùa
thú
vị.
Scarlett,
vốn
từ
dạo
rời
trường
nữ
học
Phayetteville
không
lần
nào
tự
nguyện
mở
đến
một
quyển
sách,
cũng
thấy
chuyện
đó
là
hay
hay
như
họ.
-
Tôi
biết
hai
anh
bất
cần
chuyện
bị
đuổi,
cũng
như
cả
anh
Tom
nữa,
cô
nói.
Nhưng
còn
Boyd?
Xem
chừng
anh
ấy
có
vẻ
quyết
tâm
học
đến
nơi
đến
chốn,
thế
mà
hai
anh
đã
kéo
theo
anh
ấy
bật
khỏi
các
trường
Đại
học
Virginia,
Alabama,
Nam
Carolina
và
bây
giờ
lại
đến
Georgia
nữa.
Cứ
cái
đà
này
thì
anh
ấy
sẽ
chả
bao
giờ
học
xong
được.
-
Ồ,
anh
ấy
có
thể
đọc
sách
luật
trong
văn
phòng
quan
tòa
Parmalee,
Brent
nhơn
nhơn
đáp.
Với
lại
cái
đó
cũng
chả
hệ
trọng
gì
lắm.
Đằng
nào
bọn
này
cũng
phải
về
nhà
trước
khi
kết
thúc
niên
học.
-
Tại
sao?
-
Chiến
tranh
chứ
còn
sao
nữa,
cô
bé
ngốc
nghếch!
Chiến
tranh
sắp
nổ
ra
bất
kỳ
ngày
nào,
cô
tưởng
ai
trong
bọn
chúng
tôi
sẽ
ở
lại
trường
trong
khi
chiến
sự
diễn
ra
chắc?
-
Các
anh
thừa
biết
là
sẽ
chẳng
có
cuộc
chiến
tranh
nào
hết,
Scarlett
bực
bội
nói.
Toàn
là
chuyện
phiếm.
Này
hai
cha
con
Ashley
Wilkes
tuần
trước
vừa
mới
bảo
ba
tôi
là
các
đại
diện
của
ta
ở
Washington
sẽ
đi
đến
một...
một...
một
thỏa
thuận
hòa
hữu
về
Liên
bang
với
ông
Lincoln.
Và
dù
sao
đi
nữa,
bọn
Yankee[5]
cũng
sợ
chúng
ta
hết
vía,
chả
dám
đánh
nhau
đâu.
Sẽ
chẳng
có
cuộc
chiến
tranh
nào
hết,
tôi
nghe
chuyện
ấy
phát
ớn
lên
rồi.
https://thuviensach.vn
-
Sẽ
không
có
cuộc
chiến
tranh
nào
hết!
Hai
anh
em
sinh
đôi
bất
bình
kêu
lên
như
thể
bị
mất
cắp
vậy.
-
Này
cô
bạn
thân
yêu
ạ,
tất
nhiên
là
sẽ
có
chiến
tranh,
Stuart
nói.
Có
thể
là
bọn
Yankee
sợ
chúng
ta,
nhưng
sau
khi
tướng
Beauregard
nã
đại
bác
đánh
bật
chúng
khỏi
pháo
đài
Sumter,
ngày
hôm
kia
một
cách
nhục
nhã
như
thế,
chúng
sẽ
phải
đánh
kẻo
mang
tiếng
hèn
nhát
trước
toàn
thế
giới.
Chà,
Liên
bang...
Scarlett
bĩu
môi
chán
ngán
và
sốt
ruột.
-
Các
anh
chỉ
cần
nói
"chiến
tranh"
một
lần
nữa
là
tôi
sẽ
vào
nhà
đóng
cửa
lại
tức
thì.
Trừ
mấy
từ
"ly
khai"
ra,
không
từ
nào
làm
tôi
chán
ngấy
bằng
mấy
từ
"chiến
tranh".
Ba
tôi
sáng,
trưa,
chiều
tối
chỉ
thấy
nói
toàn
những
chuyện
chiến
tranh,
và
các
tôn
ông
đến
thăm
ba
cũng
hò
hét
về
pháo
đài
Sumter,
về
cái
quyền
của
bang,
về
Able
Lincoln
cho
đến
khi
tôi
phát
chán
muốn
hét
toáng
lên!
Và
các
chàng
thanh
niên
cũng
toàn
nói
chuyện
ấy
chiến
tranh
và
Đội
của
họ.
Năm
nay
không
có
cuộc
vui
nào
thú
vị
bởi
vì
cánh
trai
trẻ
không
nói
chuyện
gì
khác.
Tôi
rất
mừng
thấy
Georgia
đợi
đến
sau
Noel
mới
ly
khai,
nếu
không,
các
cuộc
vui
chơi
của
chúng
ta
nhân
dịp
Noel
cũng
sẽ
hỏng
hết.
Nếu
các
anh
còn
nói
"chiến
tranh"
nữa
tôi
sẽ
vào
nhà
đấy.
Scarlett
nói
thật
tình,
vì
cô
không
bao
giờ
đủ
kiên
nhẫn
chịu
đựng
dài
một
cuộc
trò
chuyện
trong
đó
cô
không
phải
là
đầu
đề
chính.
Nhưng
cô
vừa
nói,
vừa
cười
nụ,
cố
ý
làm
lún
sâu
thêm
lúm
đồng
tiền
và
hàng
mi
đen
rậm
chấp
chới
như
cánh
bướm.
Đúng
như
chủ
đích
của
cô,
hai
cậu
công
tử
phải
bả
thích
mê
và
vội
vã
xin
lỗi
đã
làm
cô
khó
chịu.
Không
vì
cô
thiếu
quan
tâm
mà
họ
bớt
quý
mến
cô.
Thực
tế,
họ
quý
cô
hơn.
Chiến
tranh
là
việc
của
đàn
ông,
đâu
phải
việc
của
đàn
bà,
cho
nên
họ
xem
thái
độ
ấy
là
bằng
chứng
hiển
nhiên
về
nữ
tính
của
cô.
Sau
khi
lái
họ
khỏi
cái
đề
tài
chiến
tranh
chán
ngắt,
cô
hào
hứng
quay
trở
lại
tình
cảnh
trước
mắt
của
họ.
-
Thế
bác
gái
nói
gì
về
việc
hai
anh
bị
đuổi
học?
Hai
cậu
có
vẻ
không
thoải
mái
khi
nhớ
lại
ứng
xử
của
mẹ
cách
đây
ba
tháng,
hồi
họ
từ
trường
Đại
học
Virginia.
trở
về
nhà.
-
À,
Stuart
nói,
bà
cụ
chưa
có
dịp
nói
gì
cả.
Bọn
tôi
và
anh
Tom
đi
khỏi
nhà
từ
sáng
sớm
hôm
nay,
trước
khi
bà
cụ
dậy,
anh
Tom
thì
đang
https://thuviensach.vn
ở
nhà
gia
đình
Phontaine,
còn
bọn
tôi
tới
đây.
-
Bà
cụ
có
nói
gì
khi
các
anh
về
đến
nhà
đêm
hôm
qua
không?
-
Đêm
qua,
tụi
tôi
gặp
may.
Ngay
trước
khi
tụi
tôi
về
tới
nhà,
người
ta
mang
đến
con
ngựa
giống
mới
mà
bà
cụ
đã
mua
ở
Kentucky
và
cả
nhà
cứ
là
loạn
cả
lên.
Cái
đồ
vũ
phu
to
xác
ấy
-
nó
là
một
con
ngựa
cao
lớn
Scarlett
ạ,
cô
phải
nói
với
ba
cô
sang
xem
ngay
đi
nó
đã
cắn
tên
bồi
ngựa
một
miếng
ra
trò
trên
đường
đi
về
đây
và
giẫm
cả
lên
hai
tên
nô
lệ
da
đen
của
mẹ
tôi
ra
đón
tàu
hỏa
ở
ga
Jonesboro.
Và
ngay
trước
khi
tụi
tôi
về
đến
nhà,
thì
thiếu
chút
nữa
thì
nó
đạp
đổ
chuồng,
suýt
giết
chết
con
Strawberry,
con
ngựa
nòi
cũ
của
bà
cụ.
Khi
bọn
này
đến
nhà
thì
bà
cụ
đang
ở
ngoài
chuồng
ngựa
với
cả
một
hũ
đường
miếng,
cố
xoa
dịu
nó
và
công
nhận
là
bà
cụ
làm
việc
đó
rất
thành
công.
Bọn
lệ
da
đen
sợ
hết
vía,
đánh
đu
ở
các
rui
kèo,
tròn
xoe
mắt,
nhưng
bà
cụ
thì
nói
chuyện
với
con
ngựa
như
nói
với
người
và
cho
nó
ăn
ngay
trong
lòng
bàn
tay
mình.
Thật
không
có
ai
dỗ
ngựa
khéo
như
bà
cụ.
Và
khi
trông
thấy
bọn
này,
bà
liền
nói:
"Trời
đất,
bốn
ông
tướng
lại
về
nhà
làm
gì
vậy?
Chúng
bay
còn
tệ
hại
hơn
cả
các
họa
ở
Ai
Cập[6]
".
Thế
rồi
con
ngựa
lại
hí
và
đá
hậu,
bà
liền
bảo:
"Cút
khỏi
đây
ngay!
Chúng
bay
không
thấy
nó
sợ
à,
tội
nghiệp
con
vật
to
đùng?
Sáng
mai
ta
sẽ
hỏi
đến
bốn
đứa
bay!"
Thế
là
bọn
này
đi
ngủ
và
sáng
nay
tót
đi
trước
khi
bà
cụ
có
thể
tóm
cổ
và
để
Boyd
lại
đối
phó
với
bà.
-
Liệu
bác
có
đánh
anh
Boyd
không?
Scarlett
cũng
như
mọi
người
khác
trong
hạt,
không
sao
quen
được
với
cái
cách
bà
Tarleton
bé
nhỏ
đối
xử
thô
bạo
với
những
con
trai
đã
lớn
của
mình,
hễ
gặp
dịp
xem
chừng
như
chính
đáng
là
quất
roi
ngựa
lên
lưng
họ.
Beatrice
Tarleton
là
một
người
đàn
bà
bận
rộn,
ngoài
việc
cai
quản
một
đồn
điền
bông
rộng
lớn,
một
trăm
nô
lệ
da
đen
và
tám
người
con
còn
phải
trông
nom
khu
trại
nuôi
ngựa
lớn
nhất
trong
toàn
bang
nữa.
Tính
bà
nóng
và
dễ
điên
tiết
lên
bởi
những
vụ
bỏ
học
thường
xuyên
của
bốn
cậu
con
trai;
và
trong
khi
không
cho
phép
ai
được
dùng
roi
đánh
ngựa
hoặc
nô
lệ,
bà
vẫn
cảm
thấy
thỉnh
thoảng
cho
các
cậu
ấm
một
trận
đòn
cũng
chẳng
có
hại
gì.
-
Tất
nhiên
là
bà
cụ
không
đánh
Boyd.
Bà
chả
bao
giờ
đánh
https://thuviensach.vn
Boyd
nhiều
vì
anh
ấy
là
cả
và
hơn
nữa
lại
là
gà
còi.
Stuart
nói,
hãnh
diện
với
chiều
cao
một
mét
tám
mươi
lăm
của
mình.
Vì
thế
mà
bọn
này
để
anh
ấy
ở
nhà
để
trình
bày
mọi
sự
với
bà
cụ.
Lạy
Chúa
Toàn
Năng,
bà
cụ
phải
thôi
đánh
bọn
này
đi
chứ!!
Hai
chúng
tôi
đã
mười
chín,
Tom
thì
hai
mươi
mốt,
thế
mà
bà
cứ
làm
như
bọn
tôi
mới
lên
sáu!
-
Liệu
mai
bác
gái
có
cưỡi
con
ngựa
mới
sang
dự
bữa
tiệc
ngoài
trời
của
gia
đình
Wilkes
không?
-
Bà
cụ
muốn
thế
đấy,
nhưng
ba
tôi
bảo
nguy
hiểm
lắm.
Với
lại,
dù
thế
nào
đi
nữa,
mấy
đứa
con
gái
cũng
chẳng
để
cho
bà
làm
thế.
Chúng
bảo
ít
ra
cũng
có
một
lần
chúng
đưa
bà
đi
dự
tiệc
bằng
xe
ngựa
như
một
vị
phu
nhân.
-
Mong
sao
ngày
mai
trời
đừng
mưa,
Scarlett
nói.
Một
tuần
nay
ngày
nào
cũng
mưa
rồi,
không
có
gì
chán
hơn
một
bữa
tiệc
ngoài
trời[7]
phải
chuyển
vào
trong
nhà.
-
Ồ,
ngày
mai
trời
sẽ
trong
sáng
và
nóng
như
cữ
tháng
sáu,
Stuart
nói.
Nhìn
vầng
mặt
trời
lặn
kìa.
Tôi
chưa
bao
giờ
thấy
một
ráng
chiều
đỏ
hơn.
Bao
giờ
cũng
có
thể
đoán
thời
tiết
bằng
vào
mặt
trời
lặn.
Họ
đưa
mắt
nhìn
những
cánh
đồng
bông
mới
cày
vỡ
của
ông
Gierald
O'Hara
Hara
trải
dài
tít
tắp
đến
tận
chân
trời
đỏ
ối.
Giờ
đây,
khi
mặt
trời
đã
lặn
vào
một
vùng
hỗn
mang
rực
đỏ
đằng
sau
dãy
đồi
bên
kia
con
sông
Flint,
cái
nóng
ban
ngày
tháng
tư
dịu
dần
thành
mát
rượi,
dễ
chịu.
Năm
ấy,
mùa
xuân
đến
sớm
với
những
cơn
mưa
rào
ngắn
ấm
áp,
với
sắc
hồng
của
hoa
đào
đột
ngột
nở
rộ,
với
hoa
sơn
thù
du
rắc
những
đốm
sao
trắng
lên
bờ
đầm
tối
sẫm
cùng
những
ngọn
đồi
xa.
Các
thửa
ruộng
đã
cày
gần
xong
và
ánh
tà
dương
rực
rỡ
như
máu,
càng
tô
đỏ
thêm
những
luống
có
lẫn
cát,
đỏ
son,
đỏ
tía
và
nâu
sẫm
ở
những
quãng
bóng
râm
phủ
lên
dọc
hai
thành
rãnh.
Ngôi
nhà
gạch
quét
vôi
trắng
của
đồn
điền
tựa
như
một
hòn
đảo
giữa
vùng
biển
đỏ
man
dại,
một
vùng
biển
cuồn
cuộn
những
đợt
sóng
cồn
vồng
lên,
xoáy
lộn,
đột
nhiên
sững
lại
khi
tóe
ra
thành
từng
chùm
bọt
hồng.
Vì
ở
đây
không
có
những
luống
dài
thẳng
tắp
như
thường
thấy
ở
những
cánh
đồng
đất
sét
vàng
của
vùng
Trung
Georgia
bằng
phẳng
hoặc
ở
dải
đất
đen
nục
https://thuviensach.vn
nạc
của
các
đồn
điền
ven
biển.
Ở
miền
Bắc
Georgia,
những
thửa
ruộng
l
 





